Sunday, April 14, 2013

Tuyệt chiêu an toàn khi kể về quá khứ tình ái

Tuyệt chiêu an toàn khi kể về quá khứ tình ái

Khi người yêu hiện tại bắt buộc bạn trả lời về các mối tình trước đây, hãy cố gắng kể càng ít chi tiết càng tốt và không nên đề cập việc quan hệ tình dục.

Tìm hiểu về quá khứ của người yêu là việc chẳng hay ho gì, thế nhưng con người ta thường có xu hướng đào bới những vết khuất trong quá khứ của đối phương như kẻ tọc mạch. Kết cục sau khi tìm hiểu, chính bản thân người đó thường tự dằn vặt, ám ảnh về những điều không hay đã xảy ra trong quá khứ của bạn mình.

Chuyên viên tâm lý Trần Đăng Thảo cho rằng, trên thực tế có nhiều cặp tình nhân đã chia tay nhau chỉ vì ám ảnh quá khứ tình ái của một trong hai người. Việc tiết lộ sự thật về tình cũ với người yêu hiện tại một cách thẳng thắn có thể giúp bạn cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Thế nhưng hãy coi chừng, nó có thể là nỗi ám ảnh cho người yêu hiện tại. Vì thế bạn cần chuẩn bị sẵn tâm lý trong trường hợp đối phương liên tục chất vấn về người cũ. Khi không thể tìm lý do thoái thác thì tốt nhất nên học cách tiết lộ mối quan hệ trong quá khứ để đảm bảo không làm tổn thương mối tình hiện tại.

Chuyện tình ái trong quá khứ lthường ám ảnh người yêu hiện tại của bạn. Ảnh minh họa: Sling.

Các nhà tâm lý đã đúc kết một số nguyên tắc về những điều nên và không nên khi nói về quá khứ tình ái như sau:

- Trước hết, phải hiểu rằng tất cả chúng ta đều có quá khứ. Trong tình trường có người từng trải qua cả chục mối tình nhưng cũng có người chỉ dừng lại ở trạng thái thích một ai đó rồi thôi. Nếu người yêu hiện tại của bạn chưa từng yêu sâu đậm trước đó thì bạn phải cân nhắc kỹ khi mở lời thú nhận chuyện tình ngày xưa của mình. Bạn có thể liệt kê cho cô ấy (anh ấy) nghe về danh sách người tình dài dằng dặc nhưng hãy nhớ rằng, kể sự thật nhưng không cần quá chi tiết.

- Có thể bạn từng yêu vài người, có người tình một đêm hay thậm chí quan hệ tình dục qua đường, từng tham gia vào những hoạt động mà theo người yêu của bạn là quá mức cho phép. Hãy cố gắng tránh đề cập về việc quan hệ tình dục, còn nếu người bạn hiện tại đã biết và bạn bắt buộc phải nói, hãy cố gắng kể càng ít chi tiết càng tốt. Đừng bao giờ để người ấy nghĩ rằng họ chỉ đứng thứ hai, thứ ba hay đến tận thứ 13 trong lòng bạn. Hãy cho chàng (nàng) cảm thấy rằng họ rất đặc biệt và là người mà bạn muốn gắn bó cả cuộc đời còn lại. Bạn có thể thú nhận chuyện quá khứ vào một dịp khác khi mối quan hệ hai người đã ổn định và bạn đã xây dựng đủ lòng tin để đối phương chấp nhận được quãng thời gian "đen tối" đã qua.

- Ngay cả khi người yêu hỏi về cảm xúc của bạn và chi tiết những cuộc tình trước, dù cho có nóng bỏng đến thế nào, đừng dại mà trả lời thật. Kể chuyện này ra chỉ làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn mà thôi.

- Nếu bạn với người cũ từng gọi nhau bằng những nick name như “cún con", "ông xã", "bà xã"... thì đừng bao giờ kể cho người hiện tại nghe. Điều đó có thể là thú vị trong quá khứ nhưng rõ ràng không cần thiết trong hiện tại, thậm chí còn khiến người kia cảm thấy nhàm tẻ khi hai bạn gọi nhau bằng nick name như thế.

- Khi kể những cuộc tình cũ thì đi kèm với nó luôn là sự so sánh. Nếu người yêu bạn hỏi rằng giữa cô/anh ấy và người tình cũ ai đẹp hơn hay ai tốt hơn, hãy trả lời ngay mà không cần phải ấp úng suy nghĩ. Tất nhiên bạn phải nói rằng người yêu hiện tại là nhất. Có thể sự thật không hẳn vậy nhưng một lời nói dối vô hại rất cần thiết lúc này. Bạn chỉ cần làm yên lòng người yêu, cho họ cảm thấy rằng họ tuyệt vời hơn nhiều cho dù sự thật ưu thế nghiêng về người cũ. Bạn không nên áy náy vì điều này bởi dù sao bạn đang yêu người ấy chứ không phải ai khác.

- Một điều đơn giản nhưng luôn chính xác: "Quá khứ đã là lịch sử còn tương lai luôn luôn bí ẩn". Vì thế dù quá khứ ra sao, hãy sống hết mình ở hiện tại và làm cho đối phương cảm nhận rằng họ luôn là số 1, là lựa chọn cuối cùng của bạn và luôn là phần tốt đẹp nhất trong cuộc đời bạn.

- Cách nói về sự thỏa mãn tình dục: Bạn đã từng có những đêm hoan lạc nóng bỏng với người cũ. Bạn hôn người yêu cũ cả tiếng đồng hồ không dứt, trong khi với người yêu hiện tại bạn không bao giờ hôn quá 5 phút? Đừng lo lắng hay áy náy về điều đó và quan trọng là đừng kể cho người yêu hiện tại nghe. Bạn có thể tiết lộ chuyện này một ít nhưng đừng bao giờ để lộ sự thật theo kiểu bạn muốn chàng (hoặc nàng) cải thiện điều gì đó hoặc thực hiện tương tự như người cũ.

- Nếu bạn muốn tiết lộ hết quá khứ mà không giữ lại điều gì thì hãy chuẩn bị tâm lý thật kỹ. Bạn phải nhớ rằng có những thứ chỉ tốt đẹp nếu không được nói ra. Một cuộc nói chuyện thằng thắn về quá khứ sẽ bị đưa ra so sánh và trở thành nỗi ám ảnh với cả hai. Ai cũng muốn hiểu rõ về người mình yêu nên họ luôn muốn nghe hết mọi chuyện đến từng chi tiết nhỏ nhặt. Chỉ cần một lần hớ miệng và tiết lộ quá đà khi mối quan hệ chưa đủ chín muồi thì bạn phải trả giá đắt cho điều đó. Hãy đặt giả thiết xem liệu hai bạn có thể tin tưởng để cùng nhau vượt qua bóng đen của quá khứ không. Nếu có thì hãy kể, còn không hãy khóa chặt cách cửa quá khứ và vứt chìa khóa đi.

- Hãy quan sát thật kỹ, nếu khi nghe bạn kể về tình cũ mà người yêu hiện tại biến đổi nét mặt, cắn chặt môi, mắt trừng to, móng tay cấu xuống ghế thì e rằng sắp có một cơn thịnh nộ hoặc một lời "say goodbye" rồi đấy.

Thụy Ân

Mong em hãy dừng cặp bồ với chồng tôi

Mong em hãy dừng cặp bồ với chồng tôi

Chồng em thật bất hạnh vì bị chính vợ mình dối lừa, vẫn tưởng rằng vợ mình đoan chính, nghiêm túc và chỉ biết có một người đàn ông là anh ta.

Chắc lại thêm một lần em giật mình khi nhận được thư tôi. Còn tôi thì lại thêm một lần hết sức đau khổ phải nói với em những điều mà không người phụ nữ nào, kể cả em, muốn phải nói ra với người phụ nữ khác. Nhưng tôi không thể không nói, tôi nói vì tôi, vì hạnh phúc của vợ chồng tôi, vì gia đình của chúng tôi, và cũng cả vì em, vì gia đình của em nữa.

Có thể em mải vui nên không còn nhớ, vào một ngày tháng 3 vài năm trước, tôi đã viết cho em trong tột cùng đau khổ, khi mà trước ngày kỷ niệm 23 năm ngày cưới của vợ chồng tôi, thì tôi biết được sự thật phũ phàng mà em là người tham gia vào đó. Nhận được thư đó của tôi, em đã có những lời thanh minh, “động viên” tôi và em hứa.

Sau khi nói chuyện thẳng thắn với chồng, tôi đã không muốn làm cho câu chuyện nặng nề căng thẳng thêm vì tôi tin ở chồng. Tôi cũng có phần tin ở em, một người con gái có học và lúc đó có vẻ như em đã nhận thức được vấn đề. Tôi và chồng đã thống nhất coi em như một người bạn trong công việc. Chúng tôi tôn trọng em như một người bạn, không hơn không kém.

Thời gian trôi qua, gia đình chúng tôi đã trải qua những biến cố liên quan đến công việc của chồng tôi mà ai cũng biết. Trong biến cố chúng tôi mới càng thấm thía và quý trọng những gì tốt đẹp đã dành cho nhau trong mấy chục năm trời gắn kết. Hạnh phúc của chúng tôi chứa đựng đầy đủ những ngọt ngào, cay đắng và gian khó. Nó được xây bằng đầy đủ yêu thương, hờn giận. Và rất tiếc rằng, có cả một hạt sạn bẩn len vào đó làm hằn lên một vết ố mà chúng tôi đã nhọc nhằn đẩy nó ra, tẩy rửa vết ố đi, với mong muốn mình có một hạnh phúc vẹn tròn không hoen gợn. Hạt sạn đó là chính là em.

Tôi nói như thế chắc em hiểu rằng mối quan hệ của em với chồng tôi đã ảnh hưởng xấu đến cuộc sống hạnh phúc của gia đình chúng tôi như thế nào. Em có thể cười mà nói với tôi rằng “Chị thật ngớ ngẩn! Tôi chỉ quan hệ chơi bời với chồng chị thế thôi, chứ có ý định giành giật hạnh phúc của chị đâu. Tôi còn có chồng con, có gia đình yên ấm của tôi mà”. Tôi cũng hiểu đúng như vậy, em ạ.

Ở khía cạnh thứ nhất, nếu như em có muốn giành giật thì cũng chẳng thể nào làm được, vì điều đó không dễ chút nào, như em đã thấy. Còn khía cạnh thứ hai thì lần trước em từng nói với tôi, qua đó tôi hiểu rằng em cũng yêu quý gia đình em và trân trọng chồng em lắm. Em cũng có thể nói rằng “Tại chồng chị cứ lôi kéo tôi vào mối quan hệ này đấy chứ”.

Em nên biết, và chắc chắn đã biết, vì em tiếp xúc nhiều với đàn ông, rằng đàn ông là vậy. Họ có thể buông lời tán tỉnh, lôi kéo phụ nữ vào mối quan hệ với mình, nhưng một người phụ nữ nghiêm túc, biết nghĩ trước nghĩ sau, biết giữ gìn cho mình và cho người khác thì trong tình huống như vậy sẽ có cách cư xử phù hợp, chứ không phải là hùa vào tiếp nhận một cách dễ dãi. Nhưng cái cách cư xử, lối sống của em trong quan hệ với chồng tôi thời gian gần đây đã làm tôi sửng sốt, và có thể nói, tôi phẫn nộ với em và với cả chồng tôi.

Em đọc lại những câu chat trên facebook (tôi tình cờ biết được) của em đi, nó nói lên cái gì nếu không phải là sự buông thả, dễ dãi, sự bỡn cợt một cách vô ý thức, vô trách nhiệm với gia đình chúng tôi, với cả chồng em và gia đình nhỏ của chính em.

Có thể cuộc sống gia đình hơn một chục năm của em từ trước đến nay luôn suôn sẻ, viên mãn, đường đến hạnh phúc gia đình của em còn ngắn ngủi, lại được trải toàn hoa hồng. Em có một người chồng tin tưởng em hết mình, yêu thương chiều chuộng em, nên đã quá tự tin lợi dụng tình yêu và lòng tin của chồng và coi thường mọi thứ khi quan hệ với chồng tôi. Em chẳng thể nào hiểu được nỗi khổ của người khác khi ở trong hoàn cảnh này.

Chỉ cần em thử đặt mình vào vị trí của tôi, em sẽ hiểu. Chỉ cần em tưởng tượng cái cảnh chồng em khi biết được em, với tư cách là vợ của anh ấy, đã quan hệ với một người đàn ông khác trong một thời gian khá dài, đã có những hành vi chà đạp lên hạnh phúc gia đình người khác và gia đình của anh ta như thế nào, thì em sẽ biết. Tôi hy vọng, và cũng nghĩ rằng chồng em chưa hề biết đến câu chuyện này, mối quan hệ này.

Đó vừa là điều may mắn, nhưng cũng là điều bất hạnh cho chồng em. May mắn vì chồng em không phải đau khổ, thất vọng và bị xúc phạm nặng nề khi biết đến sự thiếu chung thủy của em - người mà chồng em coi là vợ. Bất hạnh vì anh ấy đã bị chính vợ mình dối lừa trong một thời gian như vậy mà không hay biết, vẫn tưởng rằng vợ mình đoan chính, nghiêm túc và chỉ biết có một người đàn ông là anh ta.

Người ta nói rằng “Cây kim giấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”, và sự thực đã là như vậy. Em và chồng tôi có cố khéo léo giấu mối quan hệ đó thì rồi cũng đến lúc tự nó bộc lộ ra. Tôi đã biết và chắc chồng em cũng sẽ biết thôi. Chắc em nghĩ rằng từ trước đến nay chỉ có chồng tôi, em và tôi biết chuyện, nhưng thực ra tôi biết rằng một số người bạn của chúng tôi, trong đó có cả bạn chung với em đã biết. Có điều họ còn tôn trọng chồng tôi, và chắc là họ ái ngại cho em nên còn giữ gìn.

Riêng tôi không thể im lặng được. Tôi đã nói chuyện nghiêm túc với chồng và bây giờ chính thức yêu cầu em hãy dừng ngay mối quan hệ bất chính với chồng tôi trước khi quá muộn. Em hãy dừng trước khi nó làm tổn hại sâu sắc thêm cuộc sống của vợ chồng tôi, và ảnh hưởng khôn lường đến cuộc sống vốn dường như đang rất yên ấm của vợ chồng em.

Liệu em có nghĩ tới chuyện vào một ngày không xa, chồng em phát hiện ra thói trăng hoa của vợ mình thì em còn được chồng chấp nhận hay không? Vì đàn ông chẳng thể vị tha được như phụ nữ, một khi họ bị xúc phạm thì ghê gớm lắm. Hôm nay, một lần nữa tôi nhắc lại để em tỉnh táo suy nghĩ và hành xử nghiêm túc, thay đổi cách sống của mình để đừng tiếp tục lôi kéo chồng tôi vào mối quan hệ tội lỗi, và cũng là để giữ gìn hạnh phúc của chính em trước khi quá muộn em ạ.

Hoa

Hoa khôi mới cưới nhưng vẫn bám riết chồng tôi

Hoa khôi mới cưới nhưng vẫn bám riết chồng tôi

Dù vừa lấy chồng nhưng cô ta trơ tráo đến gặp chồng tôi, nói kết hôn vì để bố mẹ vui chứ cô ta không yêu. Rồi giơ tay ra bảo không thèm đeo nhẫn cưới, chỉ đợi chồng tôi đeo cho.

Sống trên đời này trắng đen lẫn lộn khiến đôi khi tôi không còn biết tin vào điều gì nữa. Tôi và chồng yêu nhau từ thuở sinh viên ở vùng quê xa xôi, lên Sài Gòn lập nghiệp. Cưới nhau chưa được bao lâu thì chồng tôi được cơ quan cho một suất học bổng đi Nga. Tôi vừa mừng vừa lo nhưng vẫn gom hết những gì có thể bán được để anh có chút tiền sinh hoạt bên đấy trong thời gian đầu.

Những ngày tháng anh đi, tôi quần quật vừa kiếm tiền nuôi con, vừa lo phụng dưỡng bố mẹ chồng, lại lo cho anh bên đó ăn học thiếu thốn, dăm bữa nửa tháng tôi lại gửi tiền sang, khổ cực vô cùng, cho đến ngày anh về, xây dựng sự nghiệp tại quê hương. Bao nhiêu năm hy sinh cho chồng con, tôi không tiếc thân mình, đói khổ ra sao tôi cũng chịu. Vậy mà giờ đây tôi mới thấm thía được cảnh ăn sơn hào hải vị trong ngôi biệt thự quạnh quẽ, đi đâu có xe hơi đưa rước, nhưng anh đã chẳng còn là của tôi nữa.

Hơn một năm trước, trong một sự kiện của công ty đối tác, anh có gặp và quen biết một cô MC, nghe đâu là hoa khôi trí tuệ. Tôi không chú ý nhiều những mối quan hệ bạn bè, xã giao của anh vì hiểu công việc đôi lúc cần anh phải tiếp xúc nhiều. Trời đất như quay cuồng vào cái ngày tôi nhìn thấy anh với cô hoa khôi đấy đưa nhau vào khách sạn. Tôi cố gắng gượng, tìm hiểu, được biết gia đình cô ta bố mẹ cũng làm giáo viên hẳn hoi. Cô ta có người yêu Tây và họ sống chung như vợ chồng.

Tôi mang điều này nói cho chồng, những tưởng có thể khuyên nhủ được anh, nào ngờ anh còn quay sang nói tôi vu khống và trù dập người tốt. Tôi đau tê tái nhưng ráng nín nhịn vì con và vì thể diện của anh. Mỗi tháng chồng tôi chu cấp cho cô ta rất nhiều tiền bạc và đồ đạc đắt tiền, cô ta tự hào vì mình có thể hôn và làm tình nhiều kiểu.

Tôi không dám tin một người hoa khôi trí tuệ lại có thể có lối sống như vậy. Tôi nghĩ họ đoan trang như những gì thể hiện nhưng hóa ra chỉ là vỏ bọc. Mỗi khi đọc ở đâu đó bài báo viết về cô ta với những lời lẽ hoa mỹ đầy nhân văn tôi lại cười nhạt, cuộc đời này chỉ cần chút tiền thì có thể hóa trắng thành đen ngay. Cô ta khoe khoang với mọi người rằng chồng tôi say mê cô ta lắm, chẳng lẽ một người có ăn học như vậy mà lại đi hãnh diện đến thế với tình cảm của người đàn ông có vợ sao?

Cho đến hôm nay, tôi tưởng mình có thể thở phào khi cô ta đã tuyên bố kết hôn. Chồng tôi dù ăn vụng nhưng tuyệt đối không đụng đến phụ nữ có chồng, vậy mà cô ta trơ tráo đến gặp chồng tôi, nói kết hôn vì để bố mẹ vui chứ cô ta không yêu. Rồi giơ tay ra bảo không thèm đeo nhẫn cưới, chỉ đợi chồng tôi đeo cho.

Sáng nay thám tử báo về cho tôi biết cô ta và chồng tôi ngủ với nhau trong khách sạn. Chẳng lẽ cô ta không thấy tội lỗi khi sáng ngủ với chồng người tối ngủ với chồng mình sao? Tôi thật sự không chịu đựng được nữa, đã lâu chuyện vợ chồng của chúng tôi cũng nguội lạnh vì tôi hay tin cô ta quan hệ ăn nằm với rất nhiều người chứ không chỉ chồng tôi, vậy nên tôi sợ cái thứ mà người ta vẫn thường gọi là bệnh xã hội. Phải chăng vì đói sex nên chồng tôi mới quay lại với cô ta?

Tôi phải làm gì đây? Nếu làm ầm lên, chồng mất danh dự thì tôi cũng sẽ mất chồng và các con tôi mất cha, bởi anh là người làm ăn lớn nên rất trọng thể diện. Hay tôi cứ im lặng cho yên nhà và tự an ủi mình rằng cô ta cũng như những cô gái bán dâm khác gần đây mà báo chí đưa tin? Xin các bạn hãy cho tôi lời khuyên.

Ngọc

Vợ tôi cặp bồ với giáo viên, Vợ tôi cặp bồ với giáo viên

Vợ tôi cặp bồ với giáo viên

Tôi lặng người khi vô tình đọc được trên mail của cô ấy những lời tâm sự với một người cũng là giáo viên, đã có gia đình, rất thân mật, như đã có tình cảm từ trước đó. Cô ấy còn tặng máy tính xách tay cho họ.

Chúng tôi đều là giáo viên, kết hôn 15 năm, sinh được một con trai năm nay học lớp 8. Vợ tôi là con cả trong nhà nên rất đam đang, biết lo cho mọi người. Cô ấy thông minh, cương trực, thẳng thắn và rất ngại bị mang tai tiếng. Lúc ấy, do chúng tôi còn khó khăn nên ông bà ngoại cho mượn miếng đất sát nhà để ở và làm ăn. Bố mẹ vợ rất đông con, vợ tôi cũng nặng gánh gia đình, tôi biết điều đó nên để cho vợ thoải mái lo toan các em.

Cuộc sống cứ thế diễn ra, tôi mở thêm quán sửa xe đạp, bán đồ điện máy nổ, còn cô ấy ngoài việc đi dạy còn làm thêm các việc khác như: "lo vay vốn cho người khác, lo công việc cho mọi người". Từ đó vợ chông tôi lâm vào vay mượn, nợ nần, tiền lương của hai chúng tôi đều năm trong ngân hàng. Có những khoản nợ tôi không hề hay biết, dẫn đến gia đình cũng bị sứt mẻ, cãi vã.

Nhưng tôi nghĩ chuyện đó là bình thường, tình cảm cô ấy không có gì thay đổi. Thời gian cách 4 năm, tôi thấy cô ấy có những biểu hiện khác thường như đi sớm, tối 21h -22h mới về, không quan tâm đến việc nhà... Mỗi lần tôi hỏi, cô ấy nói "Đi đòi nợ, lo công việc”. Tôi nghĩ thương vợ thương con, tin vợ không có tính đó nên cũng chẳng để ý gì. Gần đây tôi lặng người khi vô tình đọc được trên mail của cô ấy những lời tâm sự với một người, cũng là giáo viên, cũng làm thêm "chạy việc", đã có gia đình, rất thân mật, như đã có tình cảm từ trước đó, còn tặng máy tính xách tay cho họ.

Trước đó khi cô ấy mua máy tính, tôi nói: "Anh đi dạy máy này được đấy". Cô ấy nói: "Đừng có mơ". Sau hai ngày, tôi mới đem chuyện đó nói lại, lúc đầu cô ấy chối, cuối cùng tôi đưa bản in cô ấy mới chấp nhận và nói là "đùa", tôi đòi lại bản in thì cô ấy không đưa. Tôi nghĩ chuyện này là có thật. Tôi nói: "Nếu em thấy chuyện đó là đúng thì cứ làm, anh sẽ giải thoát cho em. Nếu em còn tình cảm với anh và con thì hãy quay về làm lại từ đầu, chấm dứt ngay chuyện tình cảm đó. Cô ấy nói "Tôi không có tính đó". Tôi đã nói chuyện này với bố vợ, bố đã nói và góp ý. Hôm sau, cô ấy nói: "Tôi và anh làm lại từ đầu nhưng cái gì cũng phải từ từ".

Rồi tôi lại phát hiện ra cô ấy để bố con tôi ăn cơm một mình và đi uống cà phê với người đó. Hôm sau, cô ấy đi từ trưa, đến 21 giờ mới về, mua quần nhỏ cho ai đó, có trong hóa đơn mua hàng. Tôi đã hỏi con và các em nhưng không ai có chiếc quần nhỏ của nam đó cả. Hầu như ngày nào hai người cũng gặp nhau một lần, còn việc gọi điện, nhắn tin là bình thường, vì điện thoại của cô ấy mật khẩu. Tôi nghĩ tình cảm của cô ấy và người đó đã rất sâu nặng, nhưng vì danh dự và danh tiếng của gia đình ngoại, cô ấy còn suy nghĩ.

Tôi biết chuyện này nhưng không đánh đập, chửi bới gì. Lúc nào cũng suy nghĩ và quyết định sẽ ly hôn vì sống như thế khác gì địa ngục nhưng chưa nói với cô ấy. Theo các bạn tôi quyết định như vậy đúng hay sai? Làm như vậy có phải là vội vàng không? Tôi muốn nuôi đứa con vì không muốn nó ở với một người mẹ như vậy có được không?

Hòa

Nhiều lần phải nghe câu 'Em yêu chồng chị'

Nhiều lần phải nghe câu 'Em yêu chồng chị'

Yêu thương trong em dành cho anh không mất đi nhưng chẳng còn trọn vẹn nữa rồi, không phải bởi năm tháng đã tàn phá mà tại anh đã liên tục làm em đớn đau. Em giận vì anh bội bạc.

Cay đắng anh nhỉ, 14 năm trước anh rước em về có họ hàng hai bên chứng kiến, trước bàn thờ tổ tiên ông bà anh vái lạy, trước pháp luật chúng ta được công nhận, đăng ký kết hôn lúc nào anh cũng mang theo bên mình. Anh từng khóc khi em đề nghị ly hôn, 14 năm chưa một lần anh gọi em thiết tha trìu mến như gọi một người đàn bà quá lứa lỡ thì bằng hai tiếng “Vợ yêu”. Em thấy buồn, thương các con, thương hại con đàn bà kia, 30 tuổi mà không biết sống đúng đạo lý. Em giận vì anh bội bạc.

Anh à, đàn ông ngoại tình đâu phải mình anh nhưng mấy người như anh chọn cách xử sự cay đắng như thế với vợ, với người phụ nữ đã cùng mình bước qua một chặng đường dài khó khăn, vất vả? Sao trước khi quyết định hành động như thế anh không thử đặt vào vị trí của em? Anh sẽ thế nào nếu là em, sẽ làm gì nếu một người đàn bà khác gọi và bảo “Chị không có lòng tự trọng sao mà không buông tha anh ấy”? Hay “Anh ấy không còn yêu chị nữa, chị níu giữ làm gì”? Hay thô lỗ hơn là “Chị làm chúng tôi mất hứng”.

Cô ấy và anh nên tìm lại định nghĩa về lòng tự trọng và sống có tự trọng. Em thấy thật nực cười, lòng tự trọng của cô ấy ở đâu? Cặp với anh, em không chửi mắng thì thôi lại còn ngang ngược, xấc láo như thế là do anh. Còn em, lòng tự trọng là niềm vui ở ánh mắt của 2 đứa con như ngọc như ngà, không phải riêng em mà nhiều người phụ nữ khác cũng như thế.

Rất nhiều lần em muốn mình buông tay, thấy mình kiệt sức không níu giữ nổi anh nữa. Bao lần tự nhủ rằng mình phải cố gắng, lần này rồi lại lần nữa em cố gắng, còn anh và những người đàn bà đi qua đời anh lại cười nhạo trên những cố gắng của em. Cố gắng thế nào khi anh không về với các con, khi em đi làm đêm, khi cô ta liên tục khủng bố tinh thần em và có sự đồng tình của anh?

Em cứ chờ anh tỉnh ngộ, cứ nghĩ rằng qua những đam mê xác thịt, những thú vui rẻ tiền nhất thời anh sẽ lại về với em và con. Em cứ chờ qua cả tuổi thanh xuân để anh thành đạt, giờ em lại chờ anh chín chắn hơn. Để rồi khi thành đạt, chín chắn, anh chẳng là của em. Em lại chờ khi anh chẳng còn gì nữa, anh sẽ trở về và nếu em chờ đợi được chắc chắn khi đó anh sẽ về.

Nhưng anh ạ, em không chắc mình sẽ chờ đợi được đâu, em và các con cũng cần xác định rõ để có kế hoạch, không thể cứ chờ đợi. Anh hãy ra đi nếu lòng đã quyết, nếu nơi ấy bình yên.

Là đàn ông, anh hãy bản lĩnh và dứt khoát, anh cũng đừng sợ người đời trách mình bội bạc, lẽ đời là vậy mà anh, “giàu đổi bạn, sang đổi vợ” cũng là thường. Hơn nữa anh đã nói tình cảm không còn cố gắng cũng khó, em giữ làm gì một cái xác không hồn, mong anh trở về để làm gì khi không tìm thấy ánh mắt và nụ cười của anh? Anh trở về làm gì khi con cần vòng tay anh, cần anh chăm lo thì anh lại cáu gắt với chúng.

Thôi anh à, anh cũng không cần nhắc em ôn lại kỷ niệm cũ khi mình yêu nhau, những yêu thương thuở mình mới là vợ chồng trong căn phòng tập thể bé nhỏ, với chiếc giường bé nhỏ mà anh bảo nó nhỏ để mỗi khi em giận anh dễ làm lành. 14 năm qua, vẫn trên chiếc giường bé nhỏ ấy, em đã bao giờ giận anh đâu, hay là nó nhỏ quá nên không còn phù hợp với anh? Anh không thương em một mình cô đơn mà thương cô ấy một mình cùng nỗi nhớ anh quay quắt phải không? Anh thật đào hoa nên em đã rất nhiều lần được nghe những người phụ nữ khác bày tỏ rằng “Em yêu chồng chị”.

Yêu thương trong em dành cho anh không mất đi nhưng chẳng còn trọn vẹn nữa rồi, không phải bởi năm tháng đã tàn phá mà tại anh đã liên tục làm em đớn đau. Tuy nhiên nghĩa tình lại còn nhiều nên em không trách anh nữa. Theo lý thuyết và nhất là với những kẻ thứ 3, anh ngoại tình thì trước tiên em là người có lỗi nên em mong anh cũng nghĩ thế để lòng anh thảnh thơi.

Anh còn nhiều việc phải làm, nhiều người cần đến anh, em biết lòng anh chắc cũng ngổn ngang trăm bề. Anh biết em rất nóng tính nhưng lòng em lại độ lượng, em không bao giờ oán trách hay thù hận ai. Em cũng sẽ dạy con biết phân biệt và thương yêu người đã sinh ra mình nên anh không phải lo lắng. Em cũng không thay ổ khóa cổng và cửa ra vào để nếu lúc nào anh muốn, có thể qua thăm con; hay những đêm muộn anh có thể trở về ngủ rồi sáng mai lại đi.

Em mong rằng anh sẽ có được những điều tốt đẹp hơn khi anh đã mạo hiểm đánh đổi. Đừng đổi vàng để lấy đất sét anh nhé. Con mình lớn rồi, bé trai nhỏ đã có những câu nói khiến người lớn phải suy nghĩ, bé gái hiểu biết nhiều rồi, anh bắt đầu cuộc sống mới chắc sẽ khó khăn.

14 năm qua anh làm cha nhưng có vất vả gì đâu, bây giờ bế con nhỏ chắc ngượng tay lắm. Mà không, anh khéo lắm, ngày xưa em sinh con gái, cả bệnh viện ai cũng khen anh khéo chăm gái đẻ. Cố gắng anh nhé, đã yêu thương và lựa chọn rồi thì phải cố gắng. Đừng đến lúc người ta trẻ trung và ra đi khi người ta đã già, cũ. Áo sơ mi của anh có những cái 10 năm rồi anh vẫn mặc, anh bảo em sửa cái cổ áo đã sờn là lại đẹp thôi mà. Dù thế nào em cũng mong anh thành đạt, hạnh phúc, có như thế em mới yên tâm để sống cuộc sống khác. Thế nhé anh, chúc anh tất cả!

Ngân